Phần 1
Ngày 3 tháng 9 năm 2010.
Tôi ngồi trong một góc yên tĩnh của quán cà phê quen thuộc,
nhâm nhi một ly cà phê nóng hổi. Vị đắng của thứ thức uống ưa thích khiến tôi
nhăn mặt. Chắc là vì tâm trạng chiều nay không được tốt, thế nên tôi đã quên
mất là phải cho thêm nhiều đường vào. Tôi lập tức với tay gắp thêm một viên
đường từ trong chiếc cốc ở giữa bàn và thả vào ly cà phê của mình.
Azami ngồi đối diện tỏ ra ngạc nhiên khi nhìn thấy hành động
đó của tôi. Cô hỏi. "Bộ đắng lắm hả?"
Tôi lắc đầu. "Chỉ là hơi đậm vị thôi."
Đúng là cà phê có hơi đắng gắt, nhưng nó lại không chua, và
lại có hương thơm đậm đà. Tôi tự tin đánh giá nó chín rưỡi trên mười điểm.
Hẳn là biết khẩu vị của tôi không thể nào sai được, Azami cũng cho thêm một viên đường vào trong ly cà
phê. Sau khi khuấy tan đường, cô nhấp môi nhẹ một cái để nếm thử.
"Ối!" Vừa nhấp được một ngụm nhỏ, đôi lông mày của
Azami rướn lên, hai mắt của cô thì mở to. "Hương vị này…" Có vẻ như
là cô ấy đã nhận ra được sự quen thuộc đó. "Đây chẳng phải là loại cà phê
thảo mộc mà em từng cho anh nếm thử? Làm sao mà anh có thể?"
"Chuyện nhỏ thôi." Tôi nhếch mép.
Thật ra nói thì dễ vậy thôi. Chứ để tái tạo lại một thứ
hương vị thông qua một lần nếm, tôi đã phải thử đi thử lại rất rất nhiều lần.
Nhiều đến nỗi, công thức của những mẫu thất bại có thể in kín được năm trang
A4. Nhưng mà dù sao thì công sức mà tôi đã bỏ ra vẫn là hoàn toàn xứng đáng. Vì
thật hạnh phúc khi có thể được ngắm nhìn nét mặt vui sướng của Azami khi cô ấy
thường thức tách cà phê có hương vị quê nhà.
"Anh Rio. Chỉ vì em nói là nhớ hương vị này mà anh đã
tốn công sức đến vậy sao?" Azami ngạc nhiên đến há hốc miệng.
Phải rồi. Tôi còn đang mong chờ một lời khen từ cô ấy nữa.
Nhưng mọi thứ diễn ra không như tôi tưởng tượng. Azami cau
mày rồi quá lớn. "Anh rảnh quá hả!!!? Thay vì làm mấy việc vô bổ, sao
không nghĩ cách kiếm thêm khách cho cái quán cà phê đi."
Mọi cảm xúc hào hứng trôi tuột theo lời nói của Azami, để
lại trong tôi chỉ là cảm giác thất vọng như vừa bị tạt gáo nước vào mặt. Tôi
thở dài một hơi rồi hỏi cô ấy. "Em không thấy loại cà phê này có tiềm năng
sao?"
Azami đập tay lên bàn cái rầm tỏ rõ thái độ. "Vấn đề
không phải ở chỗ đó!"
"Thế vấn đề là gì nào?"
"Anh nhìn mà không nhận ra à? Quán của chúng ta vốn đã
nằm ở con hẻm khỉ ho cò gáy này. Vậy mà lại không hề có chiến dịch quảng bá nào
để thu hút khách hàng. Đến cả hàng xóm còn chẳng biết nơi này là quán kinh
doanh cà phê. Nếu cứ thế này thì chúng ta thua lỗ mất."
Tôi hỏi vậy thôi chứ biết kiểu gì thì cô ấy cũng sẽ lại nhắc
những điều mà tôi đã biết tỏng.
Vốn chẳng hề quan tâm đến mấy điều đó, tôi dùng một lý lẽ
cùn để bào chữa một cách qua loa. "Chẳng phải vẫn đang hòa vốn đó
sao?"
Quán của tôi là một
quán cà phê nhỏ, tọa lạc tại một góc của một ngã tư vắng vẻ ở Shinjuku. Khác
với những quán cà phê khác, luôn đông đúc và nhộn nhịp, Ruby House của tôi là
một nơi hướng đến sự yên tĩnh. Không gian trong quán tuy rộng, nhưng số lượng
bàn ghế trong quán thì không nhiều, và được sắp xếp khá thưa. Nội thất bên
trong quán cũng được tôi thiết kế tối giản. Nhân viên phục vụ của quán thì rất
hiếu khách. Họ khoác lên mình bộ trang phục hầu gái và phục vụ một cách chuyên
nghiệp như những hầu gái thực thụ. Tựu chung thì đây chính là một nơi dành
riêng cho những người trầm tính, yêu thích sự giản dị mà cũng phải thật sang
trọng như tôi.
Mà đúng như Azami nói, vì phong cách mà tôi hướng đến cho
quán mà đã khiến cho nó khó tiếp cận được nhiều khách hàng. Lượng khách lưu tới
quán mỗi ngày không bao giờ quá con số một trăm. Dẫn đến việc doanh thu của
quán chỉ đủ để giúp nó duy trì sự tồn tại chứ chẳng thể sinh ra nổi một đồng
lời nào cả. Thậm chí có khi còn thâm hụt đôi chút. Từ khi quán được mở ra,
không tính phần vốn ban đầu, tôi đã nhiều lần rút tiền túi của mình ra để bù
đắp các khoản lỗ. Tôi thừa biết, nếu bản thân không làm gì đó để thay đổi, sẽ
không có gì có thể đảm bảo cho một tương lai lâu dài cho quán cà phê. Nhưng mặc
kệ tất cả, tôi vẫn muốn giữa cho quán của mình như thế này. Vì nó đang đi đúng
với mục đích ban đầu khi tôi mở cửa. Đây chỉ là nơi để tôi thư giãn sau những
giờ làm việc căng thẳng. Tiền bỏ ra cho nơi này có thể coi như là để mua niềm
vui.
“Chừng nào anh còn sống, cái quán này vẫn sẽ còn tồn tại.
Thế nên em cứ yên tâm.” Tôi chốt hạ vấn đề của Azami bằng một câu chắc nịch.
Có lẽ đã cảm thấy hết nói gì được nữa, Azami lạnh lùng quay
mặt đi. “Em không thèm nói chuyện với anh nữa. Nói chuyện với anh chẳng khác
nào nói với một cái cây cả.”
Azami hướng mắt ra bên ngoài quán, ngắm nhìn con phố vắng
lặng ánh màu hoàng hôn. Nét mặt cô ấy trầm ngâm như đang nghĩ ngợi điều gì đó.
Ngắm nhìn khoảnh khắc này, con tim tôi rung động mãnh liệt.
Azami thật sự rất xinh đẹp. Cô có khuôn mặt thanh tú, đôi
mắt đen láy như màu ngọc trai, mái tóc đen bóng mượt được búi gọn ra đằng sau,
kẹp thêm một chiếc băng đô trắng. Chiếc đầm ngắn tay với tông màu chủ đạo là
đen và trắng, được điểm tô bằng các bèo lượn sóng mà cô đang mặc, dù đó chỉ là
một bộ đồ nữ hầu, nhưng nó lại giúp cô toát lên vẻ thanh lịch và nữ tính như
một tiểu thư quyền quý.
Sức mạnh của tình yêu là như vậy. Nó biến một cô gái mà tôi
từng cho là tầm thường bỗng nhiên lại trở nên xinh đẹp đến mức mà không một mĩ
từ nào có thể miêu tả nổi.
Azami liếc nhẹ về phía tôi rồi lại lập tức quay mặt đi khi
ánh mắt cả hai chạm vào nhau. Biểu cảm bặm chặt đôi môi, hai má đỏ ửng của cô
ấy càng khiến tôi phấn khích.
Azami hỏi tôi với giọng run run và có phần lắp bắp. “Anh.
Anh ngắm đủ chưa vậy?”
“Anh tưởng em quen với bộ hầu gái rồi cơ mà?”
“Nhưng mà anh nhìn em chằm chằm như vậy. Xấu hổ lắm!!!”
“Hẹn hò được hai năm rồi mà vẫn còn xấu hổ được.”
“Không liên quan!”
Tôi và Azami là như vậy. Cho dù đã hai năm trôi qua thì vẫn
không khác gì một cặp đôi đang trong giai đoạn tìm hiểu nhau, luôn có những bất
đồng và những khoảng cách.
Cũng bởi vì chúng tôi sinh ra lệch nhau những mười tuổi. Còn
tệ hơn nữa khi tôi năm nay chỉ vừa được mười tuổi, một độ tuổi cấm kỵ với
chuyện yêu đương lệch tuổi. Bọn tôi yêu nhau mà chẳng thể công khai với xã hội,
thế nên cũng đâu thể dễ dàng mà rút ngắn khoảng cách được. Nhưng mà, với tôi
thì như thế lại là điều tốt. Nếu không có bất kì ngoại lực tác động nào, có lẽ
mối quan hệ giữa chúng tôi sẽ tự nó duy trì như vậy đến ít nhất là mười năm
nữa.
“Cũng sắp đến giờ đóng cửa quán rồi.” Azami cầm đứng dậy
khỏi ghế và mang theo ly cà phê đến quầy thu ngân.
Ly cà phê của tôi vẫn chưa cạn. Tôi nhấm nháp thật chậm để
có thể vừa thưởng thức hương vị vẫn còn khá mới mẻ này, vừa có thể ngắm nhìn
Azami làm việc.
Azami mang từ quầy ra một chiếc khăn màu đen rồi cần mẫn lau
từng chiếc bàn trong quán như một cô ong chăm chỉ đi hút mật hoa. Lau xong bàn
này, cô lại bay qua lau chiếc bàn bên cạnh. Chẳng mấy chốc, cô ấy đã đứng trước
mặt của tôi.
“Anh Rio.” Azami dùng ánh mắt để ra hiệu cho tôi đi chỗ
khác.
Ly cà phê lúc này cũng đã cạn. Tôi cầm nó đến quầy, vừa đi
vừa ngoái đầu nhìn Azami lau chiếc bàn cuối cùng với một tâm trạng nuối tiếc.
Bước đến quầy thanh toán, tôi nhón chân lên để có thể đặt
được ly cà phê lên cái mặt bàn cao quá đầu.
Làm trẻ con lắm lúc cũng thật bất tiện như thế này. Tôi ước
phải chi bản thân cao thêm được mười cen ti mét nữa thì hay biết mấy.
Tôi vừa định quay đi thì cánh cửa phía sau quầy mở ra và một
chị hầu gái với mái tóc màu nâu hạt dẻ xuất hiện. Chị bước đến, cầm lấy ly cà
phê mà tôi vừa đặt lên và niềm nở. “Cảm ơn quý khách đã dùng cà phê của quán
chúng tôi. Ly cà phê giá năm đô. Cộng thêm tiền phục vụ của nhân viên là năm đô
và cả tiền phạt do quý khách nán lại quá giờ đóng cửa là mười đô. Tổng cộng là
hai mươi đô thưa quý khách.”
Chị này chính là quản lí ở đây. Mọi người thường gọi chị là
hầu gái trưởng. Nhưng tôi thích gọi chị là chị quản lý hơn.
Trước câu nói đùa có phần hơi nhạt nhẽo của chị quản lý, tôi
đáp lại bằng một vẻ mặt lạnh nhạt. “Công em mang cái ly đến cho chị là hai mươi
đô.”
“Ha ha! Em đúng là có khiếu đùa đó.” Chị quản lý hé miệng
cười chỉ vừa đủ để lộ ra chiếc răng khểnh.
Chị ấy thậm chí còn không hề biết đó là cái trò gậy ông đập
lưng ông mà còn khen tôi có khiếu hài hước. Tôi chẳng biết có phải đó là mỉa
mai hay không nữa.
Chị quản lý khoanh tay dựa lên mặt bàn rồi hỏi. “Thế nào? Loại cà phê mới này, khi nào
thì được vào thực đơn?”
“A!” Giờ tôi mới sực nhớ ra chuyện mà tôi định bàn bạc với
Azami. “Em quên hỏi cô ấy có cho phép em sử dụng loại cà phê này hay không.”
“Thật tình. Thế là cả buổi, em chỉ ngồi ngắm Azami thôi hả?”
Bị chị quản lý nói trúng tim đen, tôi chỉ biết cười trừ. “Để
lát nữa em hỏi.”
Tôi không tự mình sáng tạo ra loại cà phê thảo mộc này, thế
nên tôi muốn hỏi Azami để biết chắc là nó có bản quyền gì không. Với cả vì là
hương vị ưu thích của Azami nên tôi cũng muốn chính bản thân cô ấy đồng ý thì
mới dám đưa nó vào thực đơn của quán.
“Nhớ là phải hỏi nhé.”
“Dạ.” Tôi gật đầu lia lịa để chắc chắn với chị quản lý.
Phần 2
Sau khi lau xong chiếc bàn cuối cùng trong quán, Azami thở
phù một cái rồi quệt tay lên trán để lau mồ hôi. Cô cầm chiếc khăn lau bàn bước
đến phòng nhân viên ngay bên cạnh quầy tính tiền. Trước khi bước vào trong
phòng nhân viên, cô liếc mắt nhìn tôi một cái rồi lại quay mặt đi, biểu cảm như
thể đang rất khó chịu vì cứ bị tôi tăm tỉa.
“Mà này. Lần trước, em bảo ba mẹ em sắp về nước. Vậy có biết
là khi nào chưa?”
Chị quản lý đột nhiên đổi chủ đề khiến tôi có chút hụt hẫng.
Vì tôi vẫn còn nhiều điều muốn thảo luận liên quan đến cà phê mới. Tôi trả lời
chị bằng giọng điệu có phần hơi bơ phờ. “Họ đang trên chuyến bay đó. Chắc tầm
tối nay là đến nơi.”
“Thật á?”
Tôi cũng muốn nói với chị quản lý rằng đó chẳng phải là sự
thật. Dù cho bản thân cũng nhớ ba mẹ, nhưng tôi lại không muốn gặp bọn họ lúc
này. Suốt ngày bận rộn như ba và mẹ tôi mà lại cùng về nước cùng một thời điểm.
Đó là vì cả hai đã biết được mối quan hệ giữa tôi và Azami.
Tôi nhìn ra bên ngoài quán cà phê rồi trầm tư. Có lẽ tối nay
sẽ là một cuộc hội ngộ gia đình đầy sóng gió.
“Anh Rio. Em thay đồ xong rồi.”
Azami vừa bước ra khỏi phòng, tôi lập tức nhảy xuống ghế và
bước đến. Tôi chìa tay về phía cô ấy. “Chúng ta về thôi.”
Azami nắm lấy tay tôi rồi gật đầu. “Ừ.”
Thật may là nhà tôi và nhà của Azami cùng một hướng nên cả
hai có thể cùng nhau đi bộ một đoạn. Như thế thì chúng tôi có thể ở bên nhau
lâu thêm một chút.
“Em xin phép ra về.”
Azami quay sang chào chị quản lý.
“Ừ. Hẹn mai gặp lại hai em."
Tôi và Azami chỉ vừa dắt tay nhau đến cửa quán thì bỗng
tiếng chuông điện thoại quen thuộc của Azami reo lên.
“Anh chờ em một chút.” Azami rút điện thoại từ trong chiếc
túi xách ra và ấn nút nghe. “A lô. Tớ nghe đây.”
Không biết là ai gọi, nhưng hy vọng là không có việc quan
trọng đến mức khiến cô ấy phải để tôi về nhà một mình.
“Cậu… Cậu đang nói thật à?” Giọng Azami tự nhiên trở nên đứt
quãng. Biểu cảm sửng sốt của cô ấy khiến cho tôi có chút bất an. Cô ấy hỏi lại
đầu dây bên kia thêm một lần nữa. “Cậu chắc chắn chứ?”
Nếu Azami đã phải hỏi lại đến hai lần như vậy thì chuyện
chắc chắn không bình thường được.
Trong lúc tôi đăm chiêu vuốt cằm để đoán mò, Azami liếc nhìn
tôi. Đôi mắt mắt long lanh của cô ấy bắt
đầu rưng rưng, báo hiệu rằng đó là một hung tin. Một cảm giác lo lắng trong tôi
bỗng dâng lên.
Là chuyện gì vậy? Chuyện gì xảy ra với cô ấy vậy? Lòng tôi
bắt đầu có chút nôn nao.
Khi cuộc gọi kết thúc, Azami dập máy mà hai bàn tay run rẩy
nắm chặt lấy chiếc điện thoại. Rồi bỗng nhiên cô ấy khụy xuống đất, giống như
rằng cơ thể cô ấy không còn sức sống nữa.
Tôi hoảng hốt đỡ lấy Azami. “Có chuyện gì vậy? Azami.” Tôi
gặng hỏi, nhưng cô ấy chỉ nức nở mà không đáp lại.
Azami đang khóc ư? Tôi không tưởng tượng ra nổi mức độ
nghiêm trọng của sự việc nữa rồi. Chị quản lý từ sau quầy cũng gấp gáp bước ra
ngoài để xem tình hình.
“Anh… Rio.” Giọng Azami run rẩy và còn kèm theo những tiếng
nấc. “Chuyến bay của cô Vivi và chú Arata. Nó… nó gặp tai nạn và rơi ở Trung
Quốc rồi.”
Tôi lặng người mất vài giây. Arata. Vivi. Hai người mà cô ấy
vừa nói đến là ba và mẹ của tôi? Không phải là về Azami hay là về người thân
của cô ấy, mà là về ba mẹ của tôi ư?
Không đúng. Tôi vẫn chưa nói với Azami về chuyện ba mẹ tôi
về nước mà. Chắc là đã có nhầm lẫn, tôi hỏi cô ấy một lần nữa. “Em có chắc điều
đó là sự thật không?”
“Em… Em cũng không biết nữa. Kanon. Cô ấy vừa báo với em.”
Kanon là trợ lý của ba tôi. Tính cô ta rất hay đùa, nhưng
đem tính mạng ra đùa thì hơi quá rồi. Khó mà tin lời cô ta được, tôi phải tự
mình kiểm tra thông tin này. Tôi lập tức rút điện thoại ra và tra Google. Chỉ
mới vừa nhập vào từ “tai nạn”, ngay dưới phần gợi ý đã xuất hiện cụm từ “tai
nạn máy bay”. Đó là một dấu hiệu mà tôi không mong muốn. Cơ thể tôi nóng như
lửa đốt, các ngón tay thì cứng đơ, như thể ai đó bên trong tôi đang cố ngăn tôi
ấn vào nút tìm kiếm.
“Kinh hoàng: Chuyến bay
mang số hiệu XXX từ Anh Quốc đến Nhật Bản đã gặp tai nạn…”
Vừa nhìn thấy dòng tiêu đề, nhịp tim của tôi đã tăng mạnh
đến mức tôi còn cảm nhận được cả tiếng mạch máu đập bùng bùng sau tai.
Tôi ấn vào đường dẫn của
bài báo.
Đó có thể chỉ là nhầm lẫn. Thảm kịch này làm sao có thể xảy
ra với ba mẹ tôi được. Làm sao có thể chứ?
“Vụ tai nạn xảy ra vào
lúc 3 giờ chiều ngày 3 tháng 9 năm 2010.”
Là ngày hôm nay. Nó chỉ mới xảy ra vài tiếng trước thôi.
Nhưng vẫn có một khả năng. Có thể là Kanon đã nhầm chuyến bay của ba mẹ tôi với
một chuyến bay nào khác. Tôi lướt nhanh tờ báo để tìm thêm về thông tin nạn
nhân. Chỉ cần không có tên họ trọng danh sách nạn nhân thôi, tôi sẽ thoát khỏi
cơn ác mộng này.
“Tuy vẫn chưa có nhiều
thông tin về các nạn nhân xấu số. Nhưng có thông tin rằng trong số các nạn
nhân, có một vị bác sĩ nổi tiếng người Nhật tên là...”
Miyazaki Arata.
Cơ thể tôi cứng đờ như bị
keo dính chặt khi nhìn thấy cái tên quen thuộc ấy. Họ đang nhắc đến ba của tôi
ư? Ba và mẹ của tôi đã chết rồi sao? Không thể nào. Không thể như vậy! Tôi
không thể giữ cho bản thân bình tỉnh nữa mà bóp chặt chiếc điện thoại rồi đập
mạnh xuống đất.
Không! Tôi không tin. Chắc chắn phải có nhầm lẫn gì ở đây.
Tôi đứng bật dậy, hít một hơi thật sâu rồi yêu cầu chị quản lý “ Chị mau chở em
ra sân bay.”
Tôi nhanh chân bước ra cửa quán, bỏ mặc Azami vẫn đang ngồi
khóc trên sàn. Ra đến cửa, tôi quay lại nhìn thì vẫn thấy Chị quản lý đứng đó
như trời trồng.
“Đưa em ra sân bay!!!”
Tiếng hét của tôi khiến cho chị hoàn hồn. Chị lập tức chạy
vào trong phòng nhân viên để lấy chìa khóa xe.
Phần 3
Đang là giờ tam tầm, chị quản lý lái xe chở tôi và Azami qua
những con đường đông nghẹt người một cách hết sức khó khăn.
Trong xe, tôi ngồi gọi điện cho dì của mình.
“Cháu…Cháu nói thật không?” Bên kia đầu dây điện thoại,
giọng của dì Nanami trở nên hốt hoảng sau khi nghe tôi báo tin dữ.
Tôi cố giữ cho tông giọng của mình bình thường nhất có thể
để giúp dì bình tỉnh lại. “Hiện tại vẫn chưa có nhiều thông tin lắm. Bọn cháu
định sẽ đến tận nơi để xác nhận. Dì sắp xếp cho cháu một chiếc máy bay được
không?”
“Được…được rồi. Dì sẽ đến sân bay ngay.” Giọng của dì run
rẩy như sắp khóc đến nơi.
Tôi sợ dì không chịu được cú sốc nên không muốn cho dì theo.
“Dì không cần phải…” Nhưng mà đã muộn. Dì ấy đã cúp máy mất rồi.
Bọn tôi đến sân bay Narita
vào khoảng hơn năm giờ chiều một chút. Vừa đến sảnh sân bay, tôi nhìn
thấy dì Nanami và dì Kazuha đã đứng đợi sẵn. Hai người vừa nhìn thấy tôi thì đã
chạy ngay đến.
“Rio!”
“Rio. Bên cháu có thông tin gì mới không?” Dì Kazuha đã ngay
lập tức hỏi tôi. Đôi mắt của dì đỏ lên vì khóc nhiều, gương mặt thì trông xanh
xao thiếu sức sống. Tôi đã sốc khi nhìn thấy bộ dạng của dì lúc này.
“Không. Cháu chỉ biết thông tin thông qua báo thôi.” Tôi đáp
lại dì.
“Rio. Cháu ổn chứ?” Dì Nanami cũng bước đến hỏi thăm tôi.
Câu hỏi đó khiến tôi có chút băn khoăn.
Tôi không biết mình có đang ổn hay không nữa. Từ lúc rời
quán cà phê đến giờ, tôi chỉ cảm thấy tức lồng ngực, như thể có một nội lực
đang dồn nén ở bên trong người. Cảm giác ấy càng lúc càng khó chịu.
“Cũng không khá hơn hai dì đâu.” Tôi đáp bằng một câu ngắn
gọn.
Không biết đó có phải là điều may mắn không, những có lẽ là vì tôi chỉ là một đứa trẻ chưa
trải sự đời nên không thể thấu hiểu cảm xúc của chính bản thân mình.
Tôi không muốn chần chừ thêm nên đã bước vội đến chỗ anh trợ
lý của dì Nanami đang đứng, miệng hối thúc mọi người. “Chúng ta nhanh chóng
khởi hành thôi.”
Năm người gồm có tôi, chị quản lý, Azami, dì Kazuha và dì
Nanami. Tất cả nhanh chóng lên máy bay. Sau đó thì chiếc máy bay lập tức cất
cánh và bay thẳng đến Trung Quốc.
Tất cả chúng tôi dường như đều tự hiểu rằng, dù có nói gì
thì cũng không khiến cho mọi thứ khá khẩm hơn. Trong suốt chuyến bay, chúng tôi
không nói gì bất cứ lời nào. Thay vào đó, tất cả ngồi sát cạnh nhau, tay nắm
chặt tay để giúp nhau giữ được sự bình tĩnh. Nhưng dù vậy, cứ chốc lát, tôi lại
nghe thấy tiếng sụt sịt như sắp khóc của ai đó.
Sau ba giờ đồng hồ dài đằng đẵng, máy bay cuối cùng cũng hạ
cánh được ở sân bay gần với vụ tai nạn nhất. Trời lúc này cũng đã nhá nhem tối.
Mọi người lên một xe taxi và đến thẳng hiện trường.
Vị trí máy bay rơi là một cánh đồng nằm bên cạnh một con
đường cao tốc. Dù xe chỉ mới lăn bánh được khoảng năm phút và vẫn còn ở khá xa
hiện trường, tôi đã nhìn thấy ánh đèn nhân tạo được phản chiếu lên hai đám khói
to bốc lên ở phía trước. Không nghi ngờ gì nữa. Nơi đó chính là hiện trường tai
nạn.
Tôi không muốn bản thân suy nghĩ bất kỳ điều gì, nhưng tôi
lại không thể ngăn sự hoảng sợ đang lớn dần bên trong.
Xe càng đến gần hiện trường, phương tiện giao thông càng trở
nên đông đúc. Tôi nhìn thấy có rất nhiều cảnh sát giao thông đang điều hướng
các phương tiện đi vào làn đường ngoài để tạo ra một làn đường trống ở sát lề.
Họ làm vậy hình như là để cho xe cứu thương hoặc xe chữa cháy có thể dễ dàng di
chuyển.
Cảm thấy không thể vượt qua được đoạn ùn tắc phía trước, bác
tài xế quay lại nói với chúng tôi bằng một thứ tiếng Anh pha lẫn giọng Trung
Quốc. “Xin lỗi. Tôi chỉ có thể chở mọi người đến đây thôi.”
“Không sao. Chúng tôi có thể đi bộ từ đây.” Tôi đáp.
“Cầu mong cho gia đình của cháu.”
“Cảm ơn bác.”
Chúng tôi bước xuống xe rồi băng qua bên kia đường cao tốc
để đến được hiện trường. Bên kia đường, cảnh tượng rất hỗn loạn. Rất nhiều
người dân tụ tập trên đường để xem vụ tai nạn, tạo nên một vụ ùn tắc giao
thông. Cảnh sát đang tích cực để giải tán đám đông và điều hướng các phương
tiện để giảm ùn tắc. Một phần rào chắn của đường cao tốc đã được dỡ bỏ để tạo
thành đường đi vào bên trong hiện trường.
Chúng tôi chạy nhanh đến chỗ rào chắn bị dỡ đó, nhưng vừa
định đi vào trong thì đã bị một trong số những cảnh sát đã chặn lại. Anh cảnh
sát ấy nói bằng tiếng Trung Quốc mà không ai trong chúng tôi hiểu cả.
“Làm ơn. Em trai tôi đã ở trên chuyến bay đó.” Dì Nanami nắm
lấy tay của anh cảnh sát rồi khẩn khoản cầu xin bằng tiếng Anh
Anh ấy hiểu được những gì dì nói, nhưng vẫn thẳng thừng từ
chối. “Xin lỗi. Bà không thể vào trong.”
“Làm ơn!” Dì Nanami chắp tay cầu xin.
“Tôi nói là không.”
Trước sự cứng rắn người cảnh sát, chúng tôi không còn cách
nào khác là phải đứng đợi trong nỗi lo lắng.
“Anh Rio.” Azami nắm chặt lấy tay tôi. Cô ấy dường như lại
không kiềm được mà lại sắp khóc.
Tôi miết lấy mu bàn tay của Azami để trấn an. Thông qua cái chạm
ấy, tôi cảm nhận rõ sự lo lắng đến đau khổ của cô ấy lúc này. Những cảm xúc ấy
khiến khóe mắt tôi cũng đã có chút cay cay.
“Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
“Mọi chuyện sẽ ổn.” Azami lặp lại những gì tôi nói. Giọng
của cô ấy đã bình thường trở lại. Cả cảm xúc cũng vậy.
Phải. Mọi chuyện rồi sẽ ổn. Tôi cũng đang trấn an bản thân
mình như vậy.
Đúng lúc này, một bóng đen bước lại gần lối vào hiện trường.
Là một người đàn ông trung niên mặc vest đen. Phía sau ông ta cũng có những
người mặc vest giống vậy.
Là người chính phủ? Tôi lập tức bước đến nhóm người đó để
bắt chuyện.
“Cháu là người nhà của hai hành khách trên chuyến bay…” Chưa
nói hết câu, tôi đã bị khựng lại vì nhìn thấy một biểu tượng quen thuộc trên
ngực áo của bọn họ. Biểu tượng ngôi sao bảy cánh làm bằng kim loại ánh vàng và
được nạm ngọc đỏ.
Đó chẳng phải là phù hiệu của Destiny, tổ chức mà ba tôi làm
việc cho sao? Ơn trời. Thế thì dễ nói chuyện hơn rồi.
“Cháu là…”
“Tôi là Miyazaki Nanami, chủ tịch của tập đoàn Miyazaki. Các
anh làm việc cho Destiny đúng chứ.”
Dì Nanami?
Tôi ngước lên nhìn dì. Vẻ mặt của dì cũng mừng rỡ không khác
gì tôi. Vậy là dì cũng biết những người này.
“Xin lỗi. Chúng tôi không thể cung cấp thông tin cho người
ngoài.” Người đàn ông đáp lại dì tôi bằng một câu nói lạnh lùng. Sau đó, ông ta
cùng với những người khác bước vào bên trong hiện trường
“Làm ơn đi mà. Tôi chỉ muốn được vào trong đó.” Dì níu tay
một trong số bọn họ và cầu xin thảm thiết.
“Xin lỗi.” Người thanh niên kéo tay dì tôi ra và tiến vào
trong.
Tôi không thể làm gì hơn ngoài việc bất lực đứng nhìn bọn họ
đi xa dần. Một lần nữa, lồng ngực tôi lại cảm giác như bị ép chặt, nhưng cảm
giác này giống như là một dự cảm chẳng lành.
Không được rồi. Tôi không thể chỉ đứng đây và chờ đợi. Tôi
phải vào trong đó. Nhưng làm cách nào để vào trong đây?
Suy nghĩ đi. Rio!
Tôi quan sát xung quanh. Cách đó không xa lắm, có một chỗ hở
giữa các tấm chắn của rào chắn, giống như là bị phá giữa chừng rồi lại thôi.
Khoảng hở đó khá hẹp cho một người lớn đi qua nên chắc là họ đã chủ quan mà bỏ
qua. Nhưng mà với thân hình nhỏ bé của tôi thì chắc là chui lọt.
Tôi nhìn Azami. Cô ấy đang dõi mắt theo nhóm người của
Destiny. Nhân lúc Azami không để ý, tôi từ từ buông tay cô ấy ra và bước về
phía tấm chắn. Tôi từ từ lách qua khe hẹp giữa chúng.
“Rio! Anh đâu rồi?”
Tôi quay lại nhìn Azami. Cô ấy đang hoảng hốt vì nhận ra tôi
đã biến mất.
“Xin lỗi em. Anh hứa là sẽ quay lại sớm thôi.” Tôi tự hứa
với bản thân mình như vậy, rồi chạy vào cánh đồng ngô ở gần đó.
Cánh đồng ngô vừa đủ cao để tôi có thể ẩn mình. Tôi mon men
con đường mòn mà họ tạo ra bằng việc đốn bỏ những cây ngô đã khô. Tiếng xào xạc
của lá cây có thể đánh động đến bọn họ. Tôi phải giữ một khoảng cách đủ xa so
với con đường mòn.
Không ngờ có lúc, cơ thể trẻ con này lại hữu dụng. Tôi dễ
dàng luồn lách trong ruộng ngô mà không làm rung các thân cây. Rất nhanh chóng,
tôi đã đuổi kịp đám người của Destiny. Bọn họ vừa đi vừa nói chuyện gì đó. Tôi
đánh liều tiếp cận đám người đó ở khoảng cách gần để nghe ngóng.
“Chuyện này… Hội đồng đã có quyết định. Nếu trường hợp cậu
nói xảy ra. Nếu tình trạng của Công chúa Vivi tệ đến mức y học loài người cũng
không thể cứu chữa, chúng ta buộc lòng phải để cô ấy đi.”
“Để công chúa đi? Họ có biết họ đang làm gì không? Cô ấy là
công chúa của Aura chúng ta đó.”
“Tôi biết chuyện này không ai có thể dễ dàng chấp nhận.
Nhưng đây là hậu quả mà công chúa tự gánh lấy. Chúng ta không thể can thiệp.”
Dù nghe được rất rõ cuộc hội thoại. Nhưng mà tôi chẳng hiểu
được bao nhiêu cả. Tôi tưởng chỉ có mỗi Arata gọi Vivi là công chúa? Còn cái gì
mà “y học không thể cứu chữa thì nên để cô ấy đi”? Tôi thật sự không hiểu. Mà
điều khó hiểu hơn cả là. Vivi thì có liên quan gì đến Destiny? Người mà bọn họ
quan tâm phải là ba của tôi mới đúng chứ. Mọi chuyện càng lúc càng có gì đó không
bình thường.
Tôi tiếp tục bám theo sau đám người của Destiny và đến được
chỗ hiện trường rồi sau đó bàng hoàng khi nhìn thấy những gì sót lại. Chiếc máy
bay đã bị gãy làm đôi. Chỉ còn nhìn thấy được có phần đuôi vẫn còn hơi nguyên
vẹn. Còn phần đầu thì đã nát đến mức không nhận ra hình dạng.
Trong khoảnh khắc gần như đã chạm đến tuyệt vọng, tôi lại
nhớ ra là máy bay vẫn còn khoang sinh tồn. Không nhầm thì nó sẽ nằm nằm ở phần
đuôi máy bay. Vậy tức là hai người họ có thể vẫn còn sống?Nhưng không thể cứ tự
huyễn hoặc bản thân như vậy mà thở phào nhẹ nhõm được. Tôi cần phải tận mắt
nhìn thấy họ.
Đám của Destiny bước vào khoảng ruộng ngô đã cháy trụi. Làn
khói bốc lên từ mặt đất làm mờ hình bóng của bọn họ. Tôi phải bước lại gần hơn
để nhìn thấy rõ. Vài người trong nhóm mở những vali mà họ mang theo và lấy từ
trong đó ra một bộ đồ màu trắng, trông giống như là bộ độ bảo hộ vậy. Vài người
khác thì lấy từ trong vali của họ ra vài trang bị trông có vẻ như là dụng cụ
cắt kim loại. Bốn người mặc lên bộ đồ bảo hộ rồi mang theo trang bị bước vào
bên trong xác máy bay.
Tôi ngồi chờ trong bụi rậm một lúc lâu. Khoảng hơn mười phút
sau, từ bên trong thân chiếc máy bay đã xuất hiện bóng dáng một người đang bế
theo một thứ gì đó. Trông nó như là… một cái xác được phủ vải trắng.
Đừng Rio. Đừng suy sụp lúc này. Vẫn còn có cơ hội. Tôi tự
nhủ bản thân. Nhưng cảnh tượng sau đó khiến tôi bàng hoàng.
Người đàn ông bế cái xác bỗng khụy gối. Những người còn lại
cũng quỳ một chân xuống đất và cúi đầu. Họ hành động như thể đang tỏ lòng tiếc
thương với người đã chết kia.
Lẽ nào…
Tôi rời khỏi bụi ngô và lết từng bước chân nặng trịch về
phía những người đó. Một linh cảm xấu đang mãnh liệt trào dân trong tôi. Tôi
muốn tự mình xác nhận.
“Cậu Rio?” Một trong số những người đó đã vô tình thốt lên
tên của tôi.
Vậy có nghĩa rằng họ biết tôi là ai. Vậy có thể… Cái xác kia
chính là…
“Cậu nhóc làm gì ở đây? Nơi này nguy hiểm lắm.” Một người
bước đến và ngăn tôi lại
Tôi ngước mặt lên nhìn người đó.
“Cháu có thể nhìn mặt họ lần cuối không?”
Nhìn vẻ mặt lúng túng của anh ta, tôi biết những gì linh cảm
đã thành sự thật. Tôi không kiềm được mà để cho giọt nước mắt lăn dài trên má.
“Anh đang làm gì vậy?”
“Cậu bé xứng đáng được đáp ứng yêu cầu đó.”
Tôi nhìn về phía cái xác. Người bế nó đang bước về phía tôi
với vẻ mặt đầy sự thương xót. Ông ta khụy gối, hai tay ông nâng cái xác và chìa
về hướng của tôi.
“Chỉ xem phần mặt thôi nhé.”
“Vâng ạ.”
Tôi từ từ kéo phần vải đang che mặt của cái xác xuống. Mái
tóc bạch kim từ từ lộ ra. Tôi bắt đầu nấc lên khi nhìn thấy mái tóc quen thuộc
này. Tay phải của tôi bất giác che nửa khuôn mặt mình lại.
“Dừng lại nhé?”
“Không. Cháu muốn tận mắt nhìn thấy gương mặt của bà ấy.”
Tôi tiếp tục kéo chiếc khăn xuống cho đến khi gương mặt của
mẹ Vivi đã lộ ra hoàn toàn. Gương mặt của mẹ vẫn xinh đẹp như lần cuối tôi gặp
bà. Nhưng nước da thì đã tái nhợt đi và không còn sức sống nữa.
“Là do thiếu dưỡng khí sao?”
“Tôi xin lỗi. Tôi đã không lường trước được chuyện này. Đáng
lẽ chúng tôi phải…” Giọng người đàn ông nhỏ lại. Dường như ông ta đang cảm thấy
giằng xé vì cho rằng đó là lỗi của ông.
Thật đau đớn khi tưởng tượng ra ba và mẹ đã phải trải qua
một cái chết khủng kiếp như vậy. Giá như… Giá như có thêm thời gian thì mọi
chuyện đã khác. Nhưng mà có lẽ bọn họ đã làm hết sức của mình rồi. Tôi không
thể buông lời trách móc được.
Tôi đặt một nụ hôn lên trán của Vivi.
“Con xin lỗi vì đã không thể ở bên mẹ.”
Sau câu tiễn biệt cuối cùng ấy, tôi kéo tấm khăn lại để che
mặt của bà lại.
“Cơ thể của cô ấy có chứa thông tin cơ mật. Bọn ta rất tiếc
khi không thể trao cô ấy lại cho gia đình lo hậu sự.” Người đàn ông giải thích.
“Cháu hiểu mà.”
Chết là hết. Thân xác chẳng có ý nghĩa gì với tôi cả. Được
nhìn thấy khuôn mặt nguyên vẹn của mẹ lần cuối như thế này là điều tốt nhất đã
xảy ra.
“Còn ba của cháu đâu ạ?”
“Ông ấy ngồi cạnh ghế với cô Vivi.”
“Chú có thể cho cháu gặp ông ấy không?”
Người đàn ông quay lại nhìn một người đồng nghiệp cũng đang
mang đồ bảo hộ. Người đó như hiểu ý liền lập tức chạy vào trong xác chiếc máy
bay.
“Đừng bi quan quá. Hãy mạnh mẽ lên. Bọn họ vẫn đang theo
theo dõi cháu đó.” Người đàn ông đặt tay lên vai tôi rồi an ủi. Lời nói của ông
không khiến tôi cảm thấy khá hơn. Vì trong tôi lúc này chất đầy cảm giác tội
lỗi.
Nếu ba mẹ không biết chuyện tôi đang hẹn hò với Azami thì họ
đã không trở về nước và gặp phải tai nạn này. Tôi ước rằng bản thân đã không
nói ra điều đó. Tất cả là tại tôi.
Lúc sau, từ phần xác của máy phát ra những tiếng bước chân
vội vã. Tôi nhìn về hướng tiếng bước chân phát ra. Người mặc đồ bảo hộ đang
khiêng xác của Arata trên vai. Qua lớp kính bảo hộ, tôi nhìn thấy được vẻ mặt
hớt hãi của người đó.
“Mọi người mau chạy đi!!! Trong đó có…”
Người đó còn chưa nói hết câu. Cơ thể của tôi bỗng bị một áp
lực cực mạnh đẩy văng đi xa. Kèm theo sau đó là một vụ nổ điếng tai.
Gì vậy?
Tôi lăn lông lốc trên mặt đất. Đầu óc choáng váng. Chưa kịp
định thần, cơn đau nhói ở lồng ngực tự nhiên ập đến.
Một vụ nổ. Nhưng tại sao?
Tôi lồm cồm bò dậy, một thứ nước gì đó nóng hổi rơi xuống mu
bàn tay. Là máu! Tôi nhìn vào nơi lồng ngực của mình. Một mảnh kim loại lớn
đang ở trên ngực khiến tôi bàng hoàng.
Đau quá. Cơn đau khinh khủng tưởng như đã cắm đến tim. Tôi
không thể làm gì với nó cả. Tôi run rẩy trong bất lực rồi nhìn xung quanh để
tìm kiếm sự giúp đỡ.
Tôi cố thốt lên từng chữ một. “Ai đó… giúp cháu với. Cháu…
không… muốn chết.” Nhưng dường như không ai nghe thấy cả. Tất cả họ đều đang
nằm lê lết trên đất, không biết còn sống hay đã chết.
Tại sao? Tại sao lại như vậy?
Mọi thứ bắt đầu trở nên nhòe dần. Tôi không cảm nhận được cơ
thể của mình nữa. Cơn đau cũng dần tan biến.
Phần 4
“Đứa bé vẫn còn sống!” Bằng vốn tiếng Trung ít ỏi của mình,
tôi đã loáng thoáng nghe được giọng nói của một ai đó.
Thật là lạ. Cho dù không còn cảm nhận được cơ thể của mình
nữa, tôi vẫn giữ được nhận thức. Tôi vẫn có thể suy nghĩ. Có lẽ một chấn thương
thần kinh đã khiến cho tôi bị liệt toàn thân. Hoặc là… tôi đang chết?
“Cậu bé mất máu nhiều quá. Ai đó ấn chặt vết thương lại đi!”
Không thể tin được là chuyện này đang xảy ra với tôi. Tôi sẽ
chết ư?
“Rio! Sao anh không suy nghĩ một cách người lớn một chút đi.
Nếu lỡ như ngày mai anh chết. Chẳng phải sẽ rất phí phạm sao?” Câu mà Azami
từng một lần hỏi tôi bỗng hiện lên trong suy nghĩ.
“Thế nào là phí phạm? Làm nô lệ cho công việc giống ba mẹ
anh thì là không phí phạm?”
Ký ức giữa tôi và Azami liên tục hiện ra, chân thật đến lạ.
Nhưng tôi lại không thể làm gì khác ngoài việc nhìn những ký ức cứ vụt qua như
những thước phim tua nhanh.
“Chỉ cần ở bên em, cuộc sống của anh đã có ý nghĩa lắm rồi.”
“Nhưng mà…”
Giá như tôi được ở bên cạnh Azami ngay lúc này, để có thể
nói với cô ấy những câu cuối cùng, rằng tôi yêu cô ấy rất nhiều.
“Rio!!!” Bỗng ai đó gọi tên tôi. Là giọng của một cô gái.
Không phải Azami, cũng không phải là ai đó mà tôi quen biết. Là ai vậy?
“Không. không. không. Ở lại với tôi Rio. Cậu không thể chết
được.” Giọng của cô gái có vẻ như đang hoảng loạn.
Tôi cũng không muốn chết. Tôi thật sự không muốn phải chết
như thế này.
“Rio!!!” Tiếng hét của cô gái trở nên thảm thiết. Cô ấy khóc
òa như đang đau khổ. Tiếng khóc ấy cứ xa dần, xa dần và biến mất vào hư vô.
Vậy là đây thật sự là kết thúc. Tệ thật.
Chết tiệt!!! Tôi không thể buông xuôi như thế.
***
Không biết đã trải qua trạng thái vô thức trong bao lâu.
Nhưng rồi tôi lại bắt đầu cảm nhận được cơ thể của mình. Cảm giác lành lạnh nơi
cuống họng mỗi khi hít vào. Sau đó là vị đắng của lưỡi. Vậy là tôi vẫn còn
sống. Lần đầu tiên trong cuộc đời ngắn ngủi của mình, tôi cảm thấy vui mừng như
thế này. Cảm giác nhẹ nhõm như là vừa tỉnh lại sau một cơn ác mộng vậy.
Mọi thứ dần trở nên rõ hơn, tôi cảm giác được sự ấm áp và êm
ái. Bàn tay tôi sờ soạng xung quanh. Các ngón tay đã cảm nhận được một chất vải
mềm mềm và cảm giác êm êm như nệm. Tôi đoán mình đang nằm trong một phòng bệnh.
Tốt quá rồi. Thật sự là tốt quá rồi.
Tôi từ từ mở mắt và bị ánh sáng làm cho chói lóa. Khi mắt đã quen dần, một hình bóng quen
thuộc hiện ra trước mặt tôi. Mái tóc bạch kim và đôi mắt ánh vàng. Là mẹ sao?
“Vivi.” Tôi thều thào gọi tên bà ấy với giọng vừa khè khè
vừa re ré của một người vừa ngủ một giấc dài.
“Rio. May quá. Cuối cùng cũng cứu được anh.” Khi cô gái ấy
cất lên giọng nói, hình bóng của Vivi cũng lập tức tan biến. Cô gái này không
phải mẹ.
Tôi từ từ ngồi dậy rồi nhìn xung quanh. Đây không phải là
bệnh viện mà giống một căn phòng ngủ của nhà giàu thì đúng hơn. Trông nó rộng
rãi và mang nét gì đó rất châu Âu. Tôi làm gì ở trong căn phòng này? Tôi quay
lại nhìn cô gái. Cô gái lúc này đang gọi điện thoại cho ai đó. Vẻ mặt vô cùng
xúc động.
“Rio. Cậu ấy tỉnh rồi. Em mau đến xem tình hình đi.”
Cô gái trông còn trẻ, có lẽ là ngang tuổi của Azami. Cô có
mái tóc bạch kim óng ánh như lụa và đôi mắt vàng hiếm có. Ngoại hình đặc trưng
này thì chắc chắn là một người trong dòng họ Elodie của mẹ tôi.
Nhưng mà cô gái này có quan hệ gì với tôi chứ?
“Cho em hỏi. Chị là ai vậy?”
Cô gái mở to hai mắt nhìn tôi, miệng thì nhếch lên. Biểu cảm
ngạc nhiên đó khiến tôi cũng bất ngờ.
“Rio? Anh vừa hỏi gì vậy?”
Chắc là vì giọng của tôi vẫn còn khò khè nên cô ấy nghe
không được rõ. Tôi khạc khạc trong cổ vài cái để thông giọng rồi hỏi lại. “Em
hỏi chị là ai vậy? Là người quen của mẹ em sao?”
Chiếc điện thoại từ tay cô gái rơi xuống đất cái “cộp”. Cô
gái tỏ ra vô cùng sửng sốt.
“Anh. Anh không nhận ra em sao?” Cô gái phản ứng như thể đã
quen biết tôi từ trước. “Em là Asura. Elodie Asura. Anh không nhớ gì về em
sao?”
Tôi vốn không giỏi việc ghi nhớ một người. Nếu đã lâu không
gặp thì tôi sẽ quên họ là ai. Nhưng tôi khá chắc rằng ngoài mẹ ra thì tôi chưa
từng gặp bất kỳ người nào đến từ dòng họ Elodie cả.
“Em xin lỗi.”
Cô gái bước lùi ra vài bước. Hai tay cô che lấy miệng, anh
mắt lộ rõ sự bàng hoàng. Biểu cảm đó khiến tôi có chút nghi ngờ bản thân. Liệu
có khi nào tôi đã quên rằng đã từng gặp cô gái này?
“Em xin lỗi nếu như có lỡ quên chị. Nhưng mà chị có thể cho
em biết đây là đâu không?”
Tôi vừa nói xong thì có tiếng gõ “cốc cốc” vọng ra từ phía
cửa của căn phòng. Cô gái vừa nghe thấy tiếng gõ đã vội vàng chạy ra để mở cửa.
Nhìn bóng lưng cô gái, tôi dường như cảm nhận được có gì đó
quen thuộc. Cảm giác này không giống như là với mẹ Vivi mà lại giống như một ai
đó thân thiết hơn. Chuyện này thật vô lý. Ngay cả việc cô gái này là ai, tôi
còn không nhớ cơ mà. Elodie Asura ư? Rốt cuộc là tôi đã gặp cô ấy ở đâu?
Cô gái kéo cửa ra. Ở bên ngoài là một bóng dáng thấp bé bị
khuất sau cánh cửa.
“Ruby. Phải làm sao đây? Rio… Cậu ấy không nhớ chị là ai.”
“Để em kiểm tra.”
Khi bóng dáng bé nhỏ ấy bước vào phòng, tôi mới nhận ra đó
chỉ là một cô bé trạc tuổi mình. Mái tóc và đôi mắt màu đen thăm thẳm, nước da
trắng hồng, và mặc một bộ váy kiểu châu Âu cổ điển nữa. Cô ấy có một nét đẹp
trông có gì đó rất hư ảo, như thể đó là một con búp bê vậy.
Vừa vào phòng, cô bước thẳng đến chiếc giường tôi đang ngồi.
Không một chút kiên dè, cô bò thẳng lên giường và ngồi phịch trên đùi của tôi.
Cách hành xử như vậy có hơi không giống như là chỉ mới gặp nhau lần đầu. Vậy có
nghĩa là tôi cũng quên mất cô bé tên Ruby này?
Càng lúc càng khó tin. Trí nhớ của tôi không phải là của
người bình thường. Không thể nào dễ dàng quên như vậy.
“Ngồi yên để tôi khám cho cậu nhé.”
Cô bé vừa dứt lời, bỗng một nguồn sáng mạnh từ đầu chiếu
thẳng vào mắt tôi khiến tôi bị chói. Tôi chỉ vừa chớp mặt lại thì đã bị cô dùng
ngón tay banh rộng mí mắt ra.
“Cậu làm gì vậy?” Tôi lập tức gạt tay của cô bé sang một
bên. Sau đó thì cau mày để tỏ thái độ khó chịu.
“Cậu không nhớ tôi là ai à?”
“Không.” Vừa trả lời một câu dứt khoát, tôi lại cảm thấy ngờ
ngợ. Hình như giọng của cô bé này, tôi đã từng nghe ở đâu rồi. Và chỉ trong
tích tắc, tôi lại nhớ được là đã nghe giọng nói của cô bé ở đâu. “Tôi nhớ rồi.
Là cậu đã ở đó khi tôi bất tỉnh đúng không?”
Không thể sai đi đâu được. Chính là cô đã ở bên cạnh và gọi
tên tôi rồi còn khóc thảm thiết nữa.
Nhưng có gì đó không được đúng lắm. Cô bé này đáng lý ra
không thể nào xuất hiện vào lúc đó.
“Vậy còn trước đó?” Cô bé tiếp tục hỏi.
Trước đó ư?
Tự nhiên đầu óc tôi lại trống rỗng. Khi tôi nghe giọng nói
thì đó là lúc nào nhỉ? Rồi còn trước đó thì chuyện gì đã xảy ra? Tôi cố lục lại
những ký ức như bám bụi của mình. Từng mảnh ký ức vụn vặt từ từ hiện ra trong
đầu. Cảm giác đau đớn khủng khiếp nơi lồng ngực, một vụ nổ lớn, vụ tai nạn, cái
xác, Vivi…
Tôi nhớ ra rồi!
Tôi đã ở hiện trường vụ rơi máy bay. Vụ tai nạn. Chết tiệc!
Tôi đã nhớ ra tất cả. Tôi không giữ được bình tỉnh nữa mà nắm chặt lấy hai tay
của cô bé rồi hỏi. “Vụ tai nạn. Tôi đã hôn mê bao lâu rồi. Vụ tai nạn đó sao
rồi? Ba mẹ tôi giờ sao rồi?”
“Vụ tai nạn nào?” Cô bé tròn mắt ngạc nhiên.
Tôi bị kích động vì cô bé hỏi như thể không biết gì. Tôi hét
lớn. “Vụ tai nạn máy bay. Là nơi mà cậu đã tìm thấy tôi ấy.”
Cô bé ngây người một lúc, rồi hình như lại sực nhớ ra điều
gì đó. Cô hỏi. “Ý cậu là vụ tai nạn ngày 3 tháng 9 năm 2010?”
“Phải. Chính là nó.”
Đôi lông mày của cô bé nhíu xuống, ánh mắt tỏ ra nghiêm
trọng. Cô bé quay sang nhìn cô gái tóc bạc đang đứng bên cạnh. Cô gái tóc bạc
cũng mang vẻ lo lắng tương tự. Tôi không hiểu hai người đó biểu cảm như vậy là
ý gì. Nhưng nó là một điềm xấu. Tôi cảm giác có điều gì không hay đã xảy ra.
“Rốt cuộc thì vụ tai nạn đó, giờ ra sao rồi? Ba mẹ tôi giờ
ra sao rồi?” Tôi nhắc lại câu hỏi một lần nữa.
“Rio. Vụ tai nạn đó…” Cô bé ấp úng một lúc rồi mới nói tiếp.
“Nó đã diễn ra cách đây mười sáu năm rồi.”
Mười sáu năm? Ý của cô bé là sao khi nói nó đã diễn ra cách
đây mười sáu năm? Không lẽ tôi đã hôn mê lâu đến vậy?
Không đúng. Điều cô bé nói là hoàn toàn vô lý. Chiều cao của
tôi không cao hơn cô bé. Mười sáu năm trôi qua thì cơ thể tôi không thể nào vẫn
nhỏ như vậy. Đây chắc chắn là một trò đùa.
“Cậu nghĩa đem chuyện này ra làm trò đùa thì tôi sẽ cười
à?!!!” Tôi hét lớn.
“Là thật. Vụ tai nạn đã là quá khứ rồi.” Cô bé khẳng định.
“Thế tại sao tôi không lớn lên hay già đi?”
“Cái đó…”
Không thể trả lời được. Vậy thì đúng là trò đùa rồi. Tôi
ghét nhất là loại người có thể đùa giỡn trên nỗi bất hạnh của người khác. Tôi
dùng tay gạt cô bé sang một bên rồi bước xuống giường.
“Cảm ơn các người đã chăm sóc. Bây giờ, tôi sẽ về nhà.”
Không hiểu tại sao tôi lại bị đưa đến đây. Nhưng tôi muốn về
gặp Azami càng sớm càng tốt. Cô ấy hẳn là đã rất lo lắng cho tôi.
“Cái gọi là nhà trong trí nhớ của cậu có lẽ đã không còn tồn
tại nữa rồi.”
“Cô có nói gì thì tôi cũng không tin đâu.” Tôi ném thẳng một
câu vào mặt cô bé đó, kèm với một cái nhìn khinh khỉnh.
Lúc này, cô gái tóc bạc bước đến gần tôi.
“Rio. Em biết anh đang sốc. Nhưng mọi chuyện sẽ ổn. Anh chỉ
cần nghỉ ngơi vài ngày thôi.”
Bình thường thì tôi không dễ để nổi cáu. Nhưng mà lần này
thì thật sự đã tức giận.
“Ổn ư? Định nghĩa về “ổn” của các người hình như có vấn đề
rồi.”
Tôi bước về phía cửa phòng và vặn tay nắm. Kỳ lạ là nó lại
giống như đã bị khóa cứng. Có vặt kiểu gì cũng không mở ra được.
“Xin lỗi. Tôi nghĩ là cần phải giữ cậu lại trong căn phòng
này một thời gian.” Giọng cô bé tóc đen nói.
Vậy ra, chỉ vì muốn giữ chân tôi lại mà bọn họ phải bịa ra
câu chuyện vớ vẩn đó.
“Nói cho tôi nghe lý do được không?”
“Vì sự an toàn của cậu thôi.” Cô bé đáp lại.
Tôi quay vào lại trong phòng và nhìn hai người họ.
Giờ thì tôi mới nhớ ra điều mà mẹ từng nói. “Bất kỳ ai mang
dòng máu Elodie trong người mà sở hữu năng lực đặc biệt thì đều không được tiếp
xúc với thế giới bên ngoài.”
Tôi bị giữ lại tại đây, có nghĩa là họ đã phát hiện ra tôi
là một người có năng lực.
Khỉ thật. Chuyện này cũng bắt nguồn từ việc tôi chọn sống
như một người bình thường. Nếu tôi nổi tiếng khắp thế giới như là một thần đồng
thì sẽ là quá muộn để dòng họ Elodie có thể bắt tôi về. Đó cũng chính là điều
mà mẹ đã từng cảnh báo. Giờ bị bắt rồi thì chắc chắn là sẽ không bao giờ họ
chịu thả tôi ra. Phải làm sao đây?
Tôi chợt nhận ra phía
đối diện là một ban công. Cửa vẫn đang mở toang. Nhưng mà rất có thể căn phòng
này nằm ở tầng cao nên bọn họ mới để cửa mở như vậy.
Sống ở đây đến hết đời, hoặc là liều mạng mà trốn khỏi đây?
Tôi hít một hơi thật sâu, sau đó thì bắt đầu dự đoán các trường hợp có thể xảy
ra. Sau khi suy nghĩ kĩ, tôi từ bước đến giường, nơi mà hai người đó đang đứng.
Cô gái tóc bạc tỏ ra mừng rỡ. “Anh Rio.”
Tôi giữa vẻ mặt bình tỉnh nhất có thể và bước ngang qua mặt
cô gái.
“Rio!” Giọng cô bé tóc đen hét lên như thể đã nhận ra ý định
của tôi.
Tôi lao thẳng ra ba công. Bên ngoài tối đen như mực. Tôi vẫn
chưa định hình được môi trường xung quanh để có thể đưa ra một kế hoạch trốn
thoát an toàn nhất. Nhưng không hiểu sao, linh tính lại nói rằng tôi chỉ cần
nhảy qua lan can là có thể thoát.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi lại chọn nghe theo linh
tính. Tôi leo lên lan can và nhảy thẳng ra ngoài. Đến khi nhận ra bản thân vừa
đưa ra quyết định ngu ngốc thì cơ thể của tôi đã ở trong không trung rồi.
Nhìn xuống bên dưới, tôi nhận ra mình đang ở rất cao so với
mặt đất. Có thể là ở tận lầu hai. Nhưng kì lạ tôi lại không cảm thấy sợ. Linh
tính lại mách bảo rằng tôi có thể dễ dàng đáp đất an toàn.
Tôi tiếp đất bằng hai chân. Đầu gối tôi gập lại để giảm lực
tác động.
Gì vậy? Không thể tin được là tôi vừa nhảy xuống từ độ cao
đó mà không xi nhê gì.
Tôi nhìn lên ban công một lần nữa. Từ ban công ở lầu hai,
hai người họ đang nhìn tôi. Vậy vừa rồi không phải là ảo giác?
Cô bé tóc đen hình như cũng tính làm điều tương tự. Cô ta
leo lên ban công và tính nhảy xuống. Phải rồi. Dù không biết tại sao, nhưng tôi
làm được thì cô ta cũng sẽ làm được.
Trong đâu tôi vẫn chưa vạch rõ kế hoạch để trốn thoát. Nhưng
cứ chạy trước rồi tính. Tôi chạy dọc theo một con đường lát gạch ở gần đó, băng
qua các bồn hoa, cho đến khi nhìn thấy một bãi cỏ rộng lớn. Tôi nhìn về phía xa. Ở đó có một bức tường
khá cao. Một lần nữa, linh tính lại nói rằng tôi có thể leo qua được bức tường
đó. Lần này thì tôi hoàn toàn tin tưởng vào linh tính của mình. Tôi lập tức đổi
hướng và chạy về phía bức tường.
“Rio! Cậu đừng có mà chạy lung tung. Nguy hiểm lắm.”
Giọng của cô bé văng vẳng sau lưng tôi. Tôi lập tức tăng tốc
và lao nhanh như một viên đạn. Tôi chưa từng chạy nhanh đến thế. Cơ thể cũng
không hề cảm thấy mệt mỏi. Một cảm giác thật kỳ diệu.
Khi đã chạy gần đền bức tường. Tôi giẫm một cái thật mạnh.
Cơ tôi bay lên cao, vừa đủ để hai tay có thể bám tay vào phần trên của bức
tường. Tôi dùng lực của cả hai tay để kéo cơ thể lên thêm một đoạn để vượt qua
được bức tường.
Bên kia bức tường là một khu rừng. Cũng không tệ. Tôi có thể
dễ dàng cắt đuôi cô ta khi chạy vào khu rừng đó.
Tôi lao xuống và lại tiếp đất bằng hai chân, sau đó thì chạy
thẳng vào trong khu rừng.
Nhận xét
Đăng nhận xét